Cán đích gần 100 tỷ, phim có Phương Anh Đào – Tuấn Trần vẫn gây tiếc nuối
Doanh thu tiệm cận mốc 100 tỷ đồng cho thấy “Báu vật trời cho” đã tìm được chỗ đứng nhất định trên đường đua phòng vé mùa Tết. Tuy nhiên, lựa chọn kể chuyện an toàn, “hiền” từ xung đột đến cao trào lại khiến bộ phim của đạo diễn Lê Thanh Sơn để lại không ít nuối tiếc, khi dư vị cảm xúc sau rạp chưa đủ đậm.
Theo số liệu từ Box Office Vietnam, doanh số của Báu vật trời cho đã tiến rất gần cột mốc 100 tỷ đồng – một thành tích tích cực với một tác phẩm gia đình – hài – phiêu lưu ra rạp dịp Tết. Phim sở hữu hình thức sáng sủa, bối cảnh đẹp, nhịp điệu nhẹ nhàng, không khí “mát” và thân thiện với nhiều nhóm khán giả. Thế nhưng, cũng chính con đường an toàn đó khiến bộ phim thiếu đi những điểm nhấn đủ mạnh để “đóng đinh” trong ký ức người xem.
Báu vật trời cho do Lê Thanh Sơn đạo diễn, thuộc nhóm phim chọn lối kể dung dị giữa một “đường đua” vốn thường ồn ào, nhiều tiếng cười lớn hoặc chiêu trò gây tranh luận. Câu chuyện xoay quanh Ngọc – một nữ đạo chích do Phương Anh Đào thủ vai, chuyên lừa đảo và bị ép thực hiện “phi vụ cuối cùng” liên quan đến chiếc hộp xì gà trị giá lớn của ông trùm Thiên (do Quách Ngọc Ngoan đảm nhận). Biến cố bất ngờ kéo Ngọc cùng con trai là bé Tô rời thành phố, trốn ra một huyện đảo xa xôi. Tại đây, cô gặp bác sĩ Tiền (Võ Tấn Phát) và phải đối diện những lựa chọn giữa quá khứ nhiều sai lầm và hiện tại đang mở ra cơ hội làm lại.
![]()
Về mặt ý tưởng, phim có trong tay nhiều chất liệu thuận lợi cho dòng phim thương mại: phi vụ, rượt đuổi, bối cảnh biển đảo, yếu tố gia đình – chữa lành, cùng hình ảnh đứa trẻ làm trung tâm cảm xúc. Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh khi cách triển khai dàn đều các yếu tố này, khiến không nhánh nào được đẩy tới tận cùng. Phim vừa muốn là một câu chuyện “phi vụ”, vừa muốn kể hành trình làm mẹ – làm người, lại điểm xuyết màu hài và chút phiêu lưu. Sự ôm đồm này khiến trục chính thiếu sắc nét, cao trào xuất hiện nhưng nhanh chóng được tháo gỡ, chưa đủ nặng để tạo cú hích cảm xúc.
Nếu so với nhiều phim Tết thường chọn cách “đánh mạnh” vào tiếng cười hoặc các tình huống gây sốc, Báu vật trời cho đi con đường nhẹ nhàng hơn. Khung hình sáng, tiết tấu chậm rãi, lời thoại vừa phải giúp bộ phim dễ xem, dễ tiếp cận. Đây là lựa chọn định vị hợp lý cho nhóm khán giả gia đình hoặc những người muốn “đi xem cho vui”, không cần căng thẳng. Tuy nhiên, khi đã chọn cách kể “hiền”, phim càng cần một trục cảm xúc đủ sâu để bù đắp cho sự thiếu kịch tính. Đáng tiếc, điều này chưa thực sự xảy ra.
Thông điệp hướng thiện, cảm hứng “chữa lành” là điểm cộng rõ ràng, giúp phim tạo thiện cảm ban đầu. Nhưng “chữa lành” không đồng nghĩa với phẳng. Để giữ lực điện ảnh, tác phẩm vẫn cần một nút thắt đủ nặng, một lựa chọn thật sự khó của nhân vật hoặc một khoảnh khắc khiến cảm xúc bùng lên. Báu vật trời cho có nhiều chi tiết dễ mến, song lại thiếu một đoạn cao trào đủ mạnh để người xem nhớ lâu sau khi rời rạp.
Về diễn xuất, phim sở hữu dàn cast đủ sức kéo khán giả. Phương Anh Đào – Tuấn Trần là cặp đôi nhận được nhiều sự chú ý, nhất là khi cả hai từng tạo dấu ấn phòng vé trước đó trong Mai của Trấn Thành. Tuy nhiên, trong Báu vật trời cho, hai nhân vật chính được đặt trong quỹ đạo khá an toàn. Phương Anh Đào giữ nhịp diễn ổn định, tạo hình phù hợp, nhưng nhân vật Ngọc chưa được đào sâu đủ để bộc lộ xung đột nội tâm mạnh mẽ. Tuấn Trần vẫn duyên, dễ gây thiện cảm, song đất diễn chưa buộc anh phải “bung” thêm những mảng màu mới.
Ở chiều ngược lại, tuyến nhân vật của Quách Ngọc Ngoan lại trở thành điểm nhấn thú vị. Nhân vật ông trùm Thiên có độ “gai” vừa phải, đủ để tạo gia vị cho một tổng thể vốn khá dịu. Sự xuất hiện của tuyến này giúp câu chuyện bớt đơn điệu, đồng thời tạo thêm sức nặng cho phần xung đột, dù chưa được khai thác đến mức bùng nổ.
Xét trên góc độ thị trường, Báu vật trời cho vẫn là một trường hợp đáng chú ý. Một bộ phim “hiền”, không ồn ào, không dựa vào tranh cãi, vẫn có thể trụ rạp và tăng trưởng doanh thu tốt, thậm chí có giai đoạn ghi nhận doanh thu ngày và suất chiếu tăng lên sau Tết. Điều này cho thấy dòng phim gia đình – dễ xem vẫn có chỗ đứng, nếu được làm chỉn chu và phù hợp thị hiếu.
Dẫu vậy, câu hỏi quen thuộc của phim thương mại vẫn được đặt ra: doanh thu có thể đến từ sự dễ xem, nhưng để ghi dấu ấn lâu dài, phim cần nhiều hơn một trải nghiệm “an toàn”. Báu vật trời cho có sự tử tế, duyên dáng và bầu không khí đúng mùa, nhưng lại thiếu một điểm nhấn đủ sắc để vượt lên khỏi mức “xem xong rồi quên”. Thành tích gần 100 tỷ là con số đáng ghi nhận, song cảm giác tiếc nuối vẫn hiện hữu, bởi bộ phim dường như hoàn toàn có thể đi xa hơn nếu dám mạo hiểm thêm một chút trong cách kể chuyện.
Hải Long